Theo ước tính của IUCN (2017) thì hầu hết các loại vi nhựa không đến từ chai hoặc túi nhựa mà từ 3 nguồn phát tán vi nhựa nhiều nhất là sợi tổng hợp dùng trong may mặc, vỏ bánh xe và bụi đô thị, lần lượt chiếm 35%, 28% và 24% tổng nguồn phát thải vi nhựa ra môi trường

Các nhà khoa học ước tính hiện nay có khoảng 7 triệu tấn vi nhựa đang tồn tại rải rác trong đại dương và đất nông nghiệp, phát tán do dòng chảy của nước, gió và nguồn nước thải. Những hạt này đã được phát hiện trong phổi, máu và nhau thai của con người, cho thấy ô nhiễm mà chúng ta không thể nhìn thấy đang di chuyển qua chuỗi thức ăn và cơ thể chúng ta. Tổng cộng có khoảng 21 triệu tấn kết hợp ước tính đất nông nghiệp của Elsevier (2023) và ước tính bề mặt đại dương và biển sâu của PLOS ONE (2023). Các giá trị chỉ mang tính chất gần đúng; không bao gồm nhựa nước ngọt, nhựa sông và nhựa trong không khí.
Các nguồn phát thải vi nhựa theo ước tính của IUCN (2017):
- Dệt may (34.8%): sợi tổng hợp dùng trong may mặc, bị rơi rụng ra trong quá trình giặt ủi, mặc hàng ngày.
- Vỏ xe/lốp (28.3%): màn mòn khi xe chạy trên đường.
- Bụi thành phố (24.2%): từ các vật liệu đô thị như sơn, đế giày, lớp phủ, vật dụng sinh hoạt…
- Vạch kẻ đường (7%): vạch kẻ đường bằng sơn và nhựa dẻo.
- Lớp phủ hàng hải (3.7%): Sơn và lớp phủ của tàu thuyền.
- Hóa mỹ phẩm (2%):
- Nhựa sản xuất (0.3%): vi nhựa sinh ra trong quá trình vận chuyển và sản xuất.
Theo voronoi
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn